• Fanpage Người Việt tại Voronezh

  • Fanpage Người Việt tại Voronezh

[SBD 16] Trần Đăng Khoa – 4 tuổi

5

Bài dự thi số 16: Trần Đăng Khoa

Ngày sinh: 11/08/2009

Quê quán: Nghệ An

Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu… Đăng Khoa nhỏ bé của mẹ… con là tình yêu, là ánh dương đẹp nhất trong cuộc đời mẹ đó..

Thế giới đón con yêu bằng một cơn mưa dài rả rích giữa cái nắng gay gắt của tiết trời oi nồng tháng 8 nước Nga. Ngày con chào đời không phải là niềm vui của riêng gia đình mà là của cả họ. Vì bố là con trưởng mà đến năm 33 tuổi mới có con trai. Khỏi phải nói chắc con cũng biết là bố vui đến nhường nào!

8

Ẵm con nhẹ nhàng trên đôi tay rắn chắc, bố nhìn con thật lâu, nhìn hình hài bé nhỏ và đôi môi chúm chím như cười …..Đó là lần đầu tiên mẹ thấy, bố con khóc. Mẹ hạnh phúc lắm, con yêu ạ! 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau, cảm ơn con cuối cùng cũng đến bên mẹ!

Rồi những năm tháng đầu đời của con yêu cũng đến thật êm ả. Đó là giấc mơ đẹp nhất mẹ vẽ cho con. Trên những con đường bạch dương thẳng tắp của nước Nga vĩ đại, gia đình ta thật hạnh phúc vì được ở bên nhau. Gia đình nhỏ bé lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười… bố mẹ tuy buôn bán vất vả, biết bao lần gặp khó khăn, nhưng cứ hễ nghĩ đến con là bố mẹ lại có thêm động lực để cố gắng…

3

Đăng Khoa ạ, mẹ cũng không biết nói làm sao cho con hiểu nữa. Nhưng đất nước rộng lớn và xinh đẹp với những tòa nhà cao ốc hiện đại này không phải là quê hương thực sự của con. Quê hương con là nơi những cánh đồng lúa vàng thẳng tắp, là nơi con sông Lam nhẹ nhàng uốn lượn tạo nên những bãi bồi phù sa đỏ thắm mà ngày ngày đàn cò trắng bay qua. Đó là nơi có mái nhà tranh bé nhỏ, nơi mà ông bà vẫn ngày ngày ngóng trông con…

Quãng thời gian 2 năm con về Việt Nam sao mà dài đằng đẵng, những lúc nhớ con mẹ chỉ biết khóc. Mẹ nhớ con trai yêu của mẹ, nhớ lúc con cười, nhớ lúc con gọi “mẹ ơi”… mẹ mong làm sao được ôm con thật chặt trong tay, để mẹ hôn lên đôi má con, để mẹ nghe con nói “con yêu mẹ!”…

Rồi 2 năm cũng qua đi, gia đình nhỏ bé của mình lại được đoàn tụ bên nhau. Có lẽ mẹ phải cảm ơn ông bà nhiều lắm… 2 năm ở Việt Nam, con yêu của mẹ lớn lên trông thấy, con thuộc nhiều bài hát bằng tiếng việt và đọc thơ cũng rất hay: chú bộ đội, chim chích bông, mồng tám tháng ba, như có bác hồ trong ngày vui đại thắng… mẹ vui lắm bé con của mẹ ạ…

Con là 1 đứa bé ngoan ngoãn và hiếu thảo. Con cũng rất thương yêu các anh chị em. Con thích ăn các món do bố nấu: thịt bò pate, nem rán… Con thích lái ô tô, nhưng con cũng muốn là bác sĩ để cứu người.

Con yêu ạ, bố mẹ mong con sẽ luôn mạnh khỏe! Mong cho những ước mơ con sớm trở thành sự thực!

Bố mẹ mãi yêu con!

 11 10 9 6 7 4

image_pdfimage_print

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Facebook